TRỞ GIẤC
Ngôn ngữ thiên hà vũ trụ
Ta một giấc mà gío lộng ngàn phương
Hóa thân chuyển kiép miên trừơng
Ngàn năm nước dổ về miền biển khơi
Lửa tinh đẫu không sáng trời vũ trụ
Đường chim bay khuất dấu một thời gian
Ta với không gian muôn hình ảo tưởng
Ngất ngưởn ngàn thu,
Chờ nghe sóng vổ
Lạc cánh sao sa trở giấc mê hồ
NGỦ
Kỳ hồ sóng vổ ghền xa
Hắt hiu bóng núi gọi ma trở về
Dựng đất ngả gío lối mê
Gác chân hốc núi phượng hề ngủ yên
TRỞ VÊ
Tôi sẽ trở về thành phố củ
Nơi có một dòng sông dài tiếng thở dài
Tôi sẽ trở về như người tình phụ
Gác bến đò ngang và tôi sẽ đợi ngừơi
Tôi sẽ trở về như một bóng tối
Của mỗt thời gian dã tắt từ lâu
Tôi sẽ trở về để nói lời cáo lỗi
Dòng sông ơi thuyền lạc bến từ lâu
BIỄN
Ta về biển mặn xót xa
Ta về tìm lại hoàng hoa ngậm ngùi
Ta về bải cũ tìm người
Dấu chim trên cát dã tràng vắng tăm
Ta về nghe tiếng gío thầm
Lời yêu đương đó có ngần ấy thôi
LỜI TƯẠ
Tôi đã đi qúa xa
Tôi đã quên qúa nhiều
Tư tưởng là những dấu vết vong thân
Kỷ niệm là những đỗ vở ngậm ngùi
Ngôn ngữ dã quên, đã nhớ
Xếp lại thành thơ
Và tình yêu chỉ là tiếng vọng
Trong tâm hồn tôi bàng hoàng
Vuột mất thời gian.
Những lời thơ tôi viết
Cho tôi
Và em yêu dấu
Cho những ngày đã qua,qua vỉnh viển
Như một lời tạ từ cuối cùng
Như tiếng vọng của một thời gian đã mất
Trong tôi
Và trong em yêu dấu
TA ĐẴ ĐI XA
Trí nhớ bùng lên
Trong đêm cháy sáng
Lửa đốt châu thân
Rời dãy Ngân hà
Nghe đêm gío hú
Gọi tên một lần
Ta đã đi xa .
SAY TRÊN ĐƯỜNG VŨ TRỤ
Từ sao trời chỉ còn lưu chút sáng
Từ con người khoảng trống không gian
Từ tình yêu nổi bàng hoàng xa vắng
Từ xa vắng những mảng sầu hiện hữu
Lảo đảo đường về bóng ngã vô thân
TỰ TÌNH
Ta về đốt lửa trầm tư
Đốt ngày tháng mỏng đốt đời hư hao
Ngàn thông đợi gió trên cao
Đất trời có mở lối vào hoang vu
Dặm xa dấu củ mịt mù
Rêu rong sỏi đá tình xưa vỏ vàn .
TRỞ VỀ
EM chết ngày tôi trở lại
Thôi nhặt lá vàng phủ tấm thân em
Tiếng tôi như loài dã thú
Vút lạnh hoàng thiên tôi tiển em đi
THU VÀNG
Vàng thu lá rụng buồn mắt biếc
Sông chở thời gian về nơi đâu
Ngàn năm …
Còn một lời tiển biệt
Em có về chăng lá đã uá mầu
TỰ VẨN
Có một ngày cuối thu trời buồn như khoảng trống
Con chim cuối cùng đả bỏ nơi đây
Giấc ngủ ngày buồn thôi không trở
Dòng sông buồn mang qúa khứ về xuôiCó một ngày vào đông trời buồn không muốn sáng
Như ánh sáng không cần có con người, đã bỏ đi
Và con người cũng thôi không cần có đời sống.
NGHE TIẾNG THỜI GIAN
Em có chờ tôi mắt xanh xanh lạc phố
Dấu thời gian từng bước nhạt môi khô
Ân tình xưa mang nổi niềm vạn cổ
Tiếng nhạc nào nức nở tháng ngày xanh
Thôi nhé đừng buồn chiều mây trắng
Và cũng đừng buồn hoa phượng bay
Tình yêu như chiếc hài trong truyện cỗ
Đã qúa nửa đời còn chỉ giấc mơ
THƠ THÁNG 9
Tháng 9 gío về gọi con nắng muộn
Nổi buồn phiền treo trên cành cây
Ta gọi tên em nghe mơ hồ tiếng vọng
Đại dương gửi về tiếng hát ngư nhânNhững ngày qua và ngày mai bở ngở
Từng trang thư màu mực đã nhạt nhòa
Như nổi nhớ trải dài trên phiến đá
Để lòng hoang lạnh lẻo mọc rêu phongNhững khoảng không gian từ mấy vùng lục địa
Những khoảng đời trống rổng nhịp con tim
Dấu em xưa chợt về trong trí nhớ
Nghe bước chân xa từ nửa qủa địa cầu
XANH
Tôi vẫn biết em gửi tôi từng tiếng hát
Nốt nhạc ân tình trên cánh chim xanh
Tôi vẫn biết em gửi tôi từng tiếng thở
Lời mặn nồng mang dấu một thời gian
Tôi vẫn biết em gửi tôi từng bước chân xa
Thành phố lạ nắng vàng không gặp gở
Tôi vẫn biết em gửi tôi những ngày im lặng
Cỏi lòng tôi trống rổng lạc giấc mơ xưa
Tôi vẫn biết em gửi tôi mối tình đã lở
Đôi mắt trời thu nhạt nắng khoảng màu xanh
Tôi vẫn mãi đi xa
Và người tình ở lại
Tôi xấp ngày tháng theo trang sách
Và có hỏi tại sao
TÌNH THU
Yêu nhau mùa thu ấy
Anh gửi tôi bài thơ
Tình anh như nắng mới
Làm ấm ngày ban sơChiếc áo dài anh mua
Màu vàng thơm đất mẹ
Tôi đợi anh về mang áo mới
Ngọt ngào ngày tháng xưaRồi những ngày yêu đương
Như lời thơ yêu dấu
Hồn người con gái nhỏ
Ấp ủ ngủ trong mơTình yêu sao đằm thắm
Như bến nước sông Hương
Ngàn hoa vui nắng ấm
Con chim nhỏ ngủ trong vườnRồi một ngày vào thu
Anh bỏ tôi biền biệt
Lối đi về hiu hắt
Buồn sông Tương hửng hờĐã biết bao mùa thu qua
Bến củ anh không về
Con sông buồn im lặng
Chở đợi chờ ngàn năm
VẼ TRANH
Ta mang màu nhạt như mây
Vẽ em sương khói màu hư ảo
Bước chân trần trên sỏi đá xác xao cởi lòng
Nắng chiều trên mái tóc
Gío chiều mang áo bay
Nét bút chợt ngừng trên đôi mắt
Vì còn đâu màu nhạt mắt nâu xưa
Người đi vắng bóng bến phà
Gío đưa lá đẩy buồn xa nổi buồn
Buồn như con nước chảy đám lục bình thương nhớ
Đợi gío tháng mười về mang hạt mưa sa
Và lá mới
Nắng ngọt ngào tình tự
Và em về
Hoa ngát thơm mây
Và nụ hôn
Bổng ngưng tròn vũ trụ
Lời yêu em
Hương lửa đốt lưu đày
Người đi rồi mây trời ai hỏi đến
Lời tạ từ còn lại cay trên môi
Khi một sáng nắng vàng phủ đôi bàn tay lạnh gía
Xin trả lại người chút thời gian còn lại trên chiếc lá rơi
GỦI EM VỀ TRÊN SÔNG
Như con nước chảy vạn ngày không nói
Như sầu thương bỏ lại một đời
Như nắng chiều hong trên mái tóc
Và đường đi bổng lạc mất linh hồn
Như con nước chảy vạn ngày EM không nói
Như sầu thương TÔI bỏ lại một đời
Như nắng chiều còn trên mái tóc
Và đường đi TÔI đã lạc mất linh hồn
ĐÔNG
Từ vủ trụ mang sầu hiện hửu
Từ lá cành nghe tiếng phân ưu
Mở cỏi lòng con tim nghiệt ngả
Cây đứng úa vàng đợi nắng giêng hai
GIẤC NGỦ TRÊN SÔNG
Ta vẫ sống theo mây trời gío núi
Ta vẫn buồn như giấc ngủ thiên thu
Ta vẫn yêu em như từ thủa bao giờ
Hồn đốt cháy môi cay và ngôn từ đắng ngắtTa vẫn viết những lời thơ nghèo nàn chử nghĩa
Và vẫn đợi chờ bên bến củ thuyền xưa
Về đây hội ngộ tao phùng
Về đây đốt lửa cửu trùng đợi nhau
Phút linh hiển ngân hà lao xao run rẩy
Ta bỏ giang hồ về đây
Nhóm lửa linh hồn đốt tình yêu vời vợi lên cao
Đợi ta thuyền nhổ mái sào
Đợi ta tắc nắng lối vào tương tư
Đêm hư ảo không gian nghẹn ngào nín thở
Làn môi khô nóng bỏng rạt rào
Mảng da ngà nức nở hương hoa
Hơi em thở ngát xạ tinh loài rắn lạ
Cửa địa ngục mở toan ngây ngất
Em ru ta ngủ giấc ngàn thu
LỬA
Lửa đốt rừng cây
Lửa đốt đất
Lửa đốt cả trời
Lửa từ địa ngục thoát hình
Lửa gào theo gío
Đốt cỏi u-minh
SAY BỎ THIÊN ĐÀNG
Làn môi thơm em ướp ngàn hoa
Thân thể trầm hương
Da ngà nóng bỏng
Và hơi thở ngọt ngào nồng nàn nắng hạLạc đường tinh đẩu
Vũ trụ ngất ngây
Say lảo đảo bước tinh cầu lảo đảo
Đường ngân hà cong vút qúa kiêu saNhập lối thiên thai
Mê lạc hoàng hoa
Hởi trăng hởi gío hởi đất trời lảng đảng
Say bỏ kiếp này chẳng tiếc sao sa
NGÀY GIỔ THÂN PHỤ 20 NĂM
Hai mươi năm thế cũng qua mau
Người đi chiều ấy thu buồn nhỉ
Mây trời mấy lối hạc vàng bay xa
Lời cầu nguyện gửi người nương cánh gió
Tấm lòng thành cố giử chút thừa dư
Rót chén trà đầy lung linh ánh nến
Thắp nén nhang thơm có đũ nổi niềm
Chắp tay đứng cạnh bên hàng nến
Chợt thấy ý đời nghiã có khôngGió chiều giao động hàng cây lá
Có phải hạc vàng có ghé qua
ĐƯỜNG CHIM BAY
Người về bóng củ nổi trôi
Người về tình củ qua thôi tháng ngày
Gío lên mất dấu chim bay
Chùng tơ tiếng hát heo may nghẹn ngào
Đời thôi trắng nhạt song đào
Buồn chi nửa kiếp cũng vào cuối thu
XƯA
Mắt em buồn như tiếng hát
Từ một tình khúc đã quên
Nhang sắc buồn nhạt theo năm tháng
Bởi mây trời bỏ bến lang thang
Dáng em xưa vỏ vàn trong trí nhớ
Của ngày yêu em từ một tình cờ xót xa
XIN
Xin bước chân em về nhẹ trên cỏi lòng tôi đã vở
Xin cánh tay trần em níu lại thời gian
Xin mắt xưa mang về thêm giọt nắng
Ấm ngày tôi từ muôn cỏi xa xăm .
NGÀY MAI VÀ MÃI MÃI
Nếu tôi không về được
Con đường xưa xin đừng đợi
Xin để thời gian trôi qua
Im lặng
Và mãi mãiNếu con tàu còn về bến
Sân ga có tiếng người
Xin em đừng đến đón
Vì chỉ còn có bóng đêmNếu bước chân ai nhẹ bên thềm
Lối vào nghe xao xát
Nắng ngoài vườn đã tắc
Thì chỉ là tiếng lá khôVì tôi không còn để trở lại
Thời gian u hoài sỏi đá
Xin em đóng cửa cỏi lòng
Ngày mai
Và mãi mãi
TÁI SINH
Người ngồi trên đỉnh núi
Vổ tay hát nghêu ngao
Nắng đổ trắng lưng ngàng
Dán tên lên vách đá
Phơi ngày tháng tiêu hao
THÂN PHỤ - GIỔ 10 NĂM
Ba mất mười năm một đoạn đường
Mười năm lòng gát tóc sương ngậm ngùi
Mười năm thân thế nổi trôi
Mười năm ngày tháng cũng rồi qua mauKhói hương chừ ngắn ngủi
Đất trời chừ cao xa
Chiều gío thu mở lòng vũ trụ
Đêm hiển linh trời để sao saThuyền sang sông thuyền về bến tỉnh
Con đường đời mây nước vẫn còn đây
Đốt nén nhang tạ ngày qúa khứ
Ngôn ngữ thừa hư nghẹn tiếng nguyện cầuHoàng thiên hề Hoàng thiên
Hiển linh hề Hiển linhNghe trong mộng mị đất trời có không
MẸ
Ơn Me dài như sông rộng như biển
Lòng Me bao dung như lòng vũ trụ đất trời
Ngày Me hiền hòa
Đêm Me lo lắng
Giọt nước mắt mặn nồng nuôi nấng đàn conThương Me mỏi mòn
Buồn Me qúa vảngChuông chiều xin ai đánh
Lời kinh xin ai cầu
Ngày Thương Đế sầu vây bỏ ngỏ
Đêm từng đêm buồn vở lối con timHạnh phúc là chiếc bóng trên dòng sông qúa khứ
Là mái nhà xưa êm ấm
Là tuổi thơ an lành
Là nước mắt Mẹ hiền mặn nồng nuôi lớn đàn con
NGÀY GIỔ MẸ
Hàng cây nghiên đổ bóng chiều
Thoáng nghe đồng vọng hạc vàng bay xa
Lá rơi mấy chiếc lá rơi
Ai đem mây xuống lưng đèo mù sa
TANG CHỊ
Gửi Chị Tr.Chị đi phủi nhẹ bụi trần
Cỏi về thanh tịnh vạn phần vô ưu
Đường xa em không về tiển Chị
Để lòng đau đong kín một không gian
Ngày củ ấu thơ là kỷ niệm
Là bóng thời gian chẳng nổi niềm
Chi đi nhẹ bước thanh thiên ấy
Để lại nụ cười sáng mắt trong
BƯỚC XA XƯA
EM ở đâu rồi lòng ta bỏ ngỏ
Trong giấc mê dài nghe tiếng lá thu rơi
Mai em có về quên nửa đời hương lửa
Xa tháng ngày xa từng bước xa xưa
Trăm năm viên đá sỏi
Hạt nước khoảng mù sa
Ôm chiếc đàn đã vở
Hát tình ca cho người
Ngày em tắc nắng buồn thu
Ngày ta trầm lặng lối xưa ngở ngàng
Dấu em lạc bước mù sương
Xin đem tình củ trải đường chim bay
THĂM MỘ SONG THÂN
Một cuộc trăm năm như bóng nước
Về đâu người hởi khói lam chiều
Ngày củ nhắc chi buồn lên mắt
Lạnh gió thu về se sắc làn da
Lời kinh cầu nguyện nghe xa quá
Vàng rơi theo gió lá vàng ơi
Chiều nay ta đốt lò trầm ấm
Góí chút lòng gửi khói huơng xa
GỬI M..
Người nằm đó trong nấm mồ yên lặng
Đất bình yên sầu cũng nguôi ngoai
Ngày Thượng Đế nhỏ từng hạt lệ
Người ơi người tay lạnh mù sa
GỬI NGƯỜI
Lời thơ lạc vận chùng tay viết
Đò ngang mấy chuyến ngại bước trở về
Ngày say ngất ngưởn bàn tay trắng
Ngựa hí cờ bay lạc trong mơTiếng gọi đêm đen hồn u ám
Sầu dâng lên đáy mắt cay khô
Đã mấy trăm năm buộc đời theo diều gió
Đáy vực ngút ngàn chuông đỗ goị tênTrở về như hoá kiếp của một đời cháy đỏ
Đốt thời gian tìm qúa khứ có tên ta
Nắng vườn xưa còn lao xao trên lá
Và mắt nàng xanh có vẫn đợi chờ ?
TA TÌNH YÊU CƠN MÊ VÀ BÓNG TỐI
Đứng cao nghe sóng vổ
Vó câu ngựa Hồ xa
Uống mãi cay môi mơ giấc mơ Từ Hải
Đất cuồng say vở tung trí óc
biển tối đen tê dại xác thân
Gío núi
Địa ngục mở toang đợi chờ
Hơi thở chập chờn bóng tối
Run rẩy đôi môi
Hai bàn tay khô gỉư lấy tấm hình hài lạnh gía
Đáy vực vút tiếng kêu
Gió núi
Tên em,tên em
Ta thân xác bốc cao. giấc mơ kỳ quái
Sóng vổ vực sâu
Ngựa Hồ mang tên em
Gío núi
Mủi tên buông ra địa ngục thăm thẳm đợi chờ.
Ngày em tắc nắng buồn thu
Ngày tôi trầm lặng lối xưa ngở ngàng
Dấu em lạc bước mù sương
Xin đem tình cũ trải đường chim bay
Người thương bóng nhạt theo sương
Để ai gát bến sớm trưa đợi chờ
Sông ơi chở nước về đâu
Để ta rửa sạch mối sầu tóc mây
NHẠC CHIỀU
Em trở về khi trời tắc nắng
Bước em đi sỏi đá rợn tình
Ta nhắm mắt để ngày thôi cô quạnh
Đắp mái tóc huyền phủ vạn trời saoEm trở về bước chân trần lạnh hồn sỏi đá
Ta nhắm mắt đếm khẻ bước chân đi
Vuốt mái tóc nghe sao trời thổn thức
Từ giấc mơ nghe tiếng nhạc chiều rơi
THU VÀNG
Vàng thu
mấy chiếc
thu rơiMưa đổ
Trên sông
Bóng thu ơiNgười đi lá úa đổi mầu
Bước khẻ bên thềm ngở chiếc lá rơi
Trong cơn mộng mị ta choàng nhớ
Đã ngủ ngàn năm đắp đợi chờ
MÙA THU - GỬI TẢN ĐÀ
Vàng thu
Phủ lối
Người đi
Thông reo tiếng gió thu về nơi đâyHồng thu
Gió đổi
Sang mùa
Tay ai nhỏ bé đắp đầy mắt sâuThông reo reo mãi lời thông
Hạt mưa nhỏ giọt không đầy cỏi không
MÙA THU - GỬI XUÂN DIỆU
Thu vàng
Thu của lá
Thu nhẹ
Thu của mâyThông reo tình khúc ngàn xưa ấy
Để tiển người đi chẳng trở vềGió thu theo ngỏ sang đông
Con chim bé nhỏ bỏ vườn về đâu
Dấu ai trên lá úa mầu
Khép lòng tỉnh mặc mưa Ngâu có vềMưa thu đổi ngọn sang Tây
Bước chân em nhẹ mây trời đón đưa
Mắt xanh xanh cả hàng cây
Em mang hoa nắng đổ đầy giấc mơ
CŨNG MỘT MÙA THU
Vàng thu
Mấy lá
Nhà aiMưa thu
Ướt lối
Tóc ai dẫm dàiHồng thu theo gió sang đông
Dấu chân chim lạc đá dày rêu phong
Khép lòng tỉnh mặc gió chiều
Nắng còn vướn mắt chợt buồn khoảng không
TRANH THU --GỬI VŨ HOÀNG CHƯƠNG
Vàng thu
Mấy lá
Tóc chừng rốiMưa lả
Trên sông
Nước nhẹ trôiThyền ta neo bến bên trời
Vẫn đợi áo vàng với mắt nâu
Áo lụa vàng xưa có đã nhạc mầu
Mắt nâu còn sáng một trời sao ?
Đêm vũ trụ tinh cầu lảo đảo
Ta đang say hay thời gian vở trên tayNgâm :
Từ cổ hề thu lá vàng bay
Cuộc nhân sinh hề mộng tưởng ai hayTa không say nhưng bởi ngày không hiện hữu
Một ngàn năm chẳng nghĩa cuộc đợi chờ
Thời gian tên bay ngút ngàn thế giới
Bắn vở con tim thế kỷ tạo hình
Xanh đỏ trắng tím vàng trộn lẫn để mắt nàng nâu
Để em đẹp như trời thoáng nắng
Của một chiều thu muộn năm xưaHư ảo hề ngàn phương hư ảo
Trí óc ta hề vây hảm chữ có khôngKhông biết nửa sắc màu xanh hay đỏ
Giờ hoàng hôn ai hát Hậu Đình Hoa
Mai này ta mang thuyền về bến vọng
Buông lỏng tay chèo nhìn nước đợi trăng lên
Trăng vằn vặc bên trời thăm thẳm
Soi bóng ngã hà chợt ngở cố nhân
Ta dừng chân để điạ cầu đứng lại
Và lắng ghe tiếng gío gọi tên ai .
THU TA
Ta gặp em mùa thu
Bước chân em vướn nắng thẹn thùngTa yêu em mùa thu
Mắt em trong,trong trời cao
Nắng thu không vàng
Nắng thu không xanh
Nắng thu chỉ dịu dàng
Bàn tay em nhẹ trong tay ta như cánh bướmTa xa em mùa thu
Chiếc lá rơi trên thềm nhà củ
Hàng dậu xanh mãi chờ con bướm trắng
Mang lời em đầm ấm,
Mang ngày ta ngắn dài
Chợt thoáng xaTa về đây trong cơn mưa cuối hạ
Mưa ướt tóc
Mưa ướt mắt
Mưa ướt tình ta
Lưu luyến một trời xa
THU EM
Người đi ngày ấy trới thu nhỉ
Nay đã bao lần thu đã qua
Áo lụa vàng người gửi tôi ngày trước
Theo nắng vàng thu nhạt dấu hoang sơ
NHƯ MỘT TÌNH CA
Tình yêu như lá úa
Trên con đường dài
Ngày tôi như bước chân
Trong lòng nghe gía băng
Mỏi mònNổi buồn theo khói mây
Nổi sầu em có hay
Gửi buồn về nơi đâu
Để sầu vâyNhư cuộc đời tôi
Em nào có hayNgày em qua đời tôi
Giấc mơ con bướm trắng
Tình yêu theo gío thổi
Qua cỏi lòng trống khôngCon bướm trắng về đâu
Viên sỏi dấu buồn phiền
Như nổi niềm
Em đã xa tôi .
Ngày em tắc nắng buồn thu
Ngày tôi trầm lặng lời xưa ngở ngàng
Dấu em lạc bước mù sương
Xin đem tình củ trải đường chim bay
KHÔNG NÓI
Người đi qua đời tôi
Giấc mơ buồn không nói
Lạnh lùng dấu chim bayGiấc mơ qua đời tôi
Để nổi buồn ở lại
Người ơi người mắt trong
Và cỏi lòng dấu kínDấu chân qua đời tôi
Như lời tình tự không nói
Trái tim người trong tôi
Như mổi ngày tôi sốngBiển bình yên và biển tối
Người đi qua đời tôi
Hay người là giấc mơ không nói
Dấu chân người trên cát
Hay trong hồn tôi ,bóng tốiBiển bình yên và biển tối
Xóa dấu chân người và xóa dấu tim tôi
BƯỚC XA XƯA
Em ở đâu lòng ta bỏ ngỏ
Trong giấc mơ dài nghe tiếng lá thu rơi
Mai em có về quên nữa đời hương lửa
Xa tháng ngày xa từng bươc xa xưa
NGƯỜI TẠC TƯỢNG
Từ một thủa xa xưa ....
Mắt em mở trong lòng tôi gợi bến bờ thuyền trôi lãng bạt
Hai cánh tay ngọc ngà buộc chặt lòng tôi thổn thức
Và môi em-tôi say đắm thuyền mơ
Thân thể nồng nàn ấm như ơn trời mới mở
Tôi bàn tay điêu khắc rung lên nức nở nhịp con tim
Xin em một lần thôi, một lần lạc cung đàn vũ trụ
Ngàn sao ơi linh hiển phút trinh nguyên
Rồi muôn đời tôi giử mải ân tìng em độ lượng
TƯỢNG ĐÁ
Có một ngày nào đó tôi chợt thấy cuộc đời xa lạ qúa
Và trí óc , ngôn ngữ cũng trống không
Tôi nghe hơi thở mình như tiếng nước
Từ một dòng sông tôi đã quên tênCó một ngày nào đó tôi gặp lại em trên con đường thành phố củ
Cầm tay em lạnh buốt con tim
Tôi nghe tiếng em như vọng từ muôn thế kỷ
Của một thời gian lâu qúa tôi đã quên tôiCó một ngày nào đó tôi trở về trong bóng tối
Từ một linh hồn hóa đá trăm năm
Tôi nghe trong gío tiếng tim em hấp hối
Và tiếng con tàu về bến củ
Gọi từ một cuộc hư sinh
NHƯ KHÔNG HỀ HIỆN HỮU
Viên đạn đồng
Lạnh ngắt trong tim
Người lính nằm yên
Nhớ về qúa khứNgười tình đã bỏ đi
Thật xa
Mang theo con tim lạnh gía
Và đã quên hết dĩ vãngBạn bè kẻ đi
Bạn bè ở lại
Tan tác
Hàng ngủMười năm rồi 20 năm
Người viết sử còn đó
Quãn bút lạnh lùng
Mực đen đổ úa giấy vàngNgày lênh đênh thiếu bóng mặt trời
Và nhân chứng mang thân buồn thế kỷ
Người lính vẫn nằm yên
Trong bóng đêm thế giớiCửa đóng thời gian
Như không hề hiện hữu .Viết tặng các Chiến Sỉ trong Quân Đội VNCH đã
hy-sinh cho Tự do và Nhân phẩm.Người chép sử đã
bỏ quên các Anh. Nhưng Lịch sử sẽ mãi mãi ghi
nhận sự hy-sinh cao qúy này.
Chúng ta đều là những kẻ thất bại .
GỬI NGƯỜI BÊN KIA SÔNG
Sấm đổ đèo ngang trời đất vở
Vượn hú rừng thiên, qụa gọi tên
Lạc bến sông xưa chiều lử thứ
Nữa giấc đêm đen nén tiếng thở dàiGươm thử một đường chùng tay lở
Đò ngang một chuyến bỏ một đời
Ngày say tiếng hát bàn tay nắm
Ngựa hí cờ bay mãi trong mơTiếng gọi ra đi ai hào khí
Đời một lần thân một sống chết
Bỏ chút hư danh nguyền sắt đá
Dọc Trường Sơn hề cất tiếng caRa đi tiếng Mẹ lời chim Quốc
Sông gào núi gọi đất rẩy run
Nắng vườn xưa lao xao trên lá
Và mắt nàng xanh có vẫn đợi chờ ?
Viết tặng các Chíên Sĩ trong Quân Đội miền Bắc.,
MTGPMN, Các Anh đã vì lòng yêu nước, hy sinh cho một
Ý đồ chính trị, Lịch Sử ghi nhận tấm lòng trong sáng và hào
khí cửa các Anh .Chúng ta đều là những kẻ thất bại .
DẤU CHIM
Ngày buồn vẽ dấu chim bay
Nghe như tình củ đóng đinh cuộc đời
Nét màu chừ nhạt khói sương
Tay em lạnh gía tôi ôm bóng hình
Gíâc mơ choàng tỉnh vô minh
Nơi đây ngày tháng xuôi dòng thời gian
Men say lảo đảo bóng hình
Bóng em hay bóng hoàng hôn có về
Trời buồn buồn tím sơn khê
Gío qua hốc núi tên em gọi về
Đường xa xa quá đường xa
Thả xuôi tình củ tháng ngày tạ nhau
CŨNG BỞI
Cũng bởi ngày tháng qua mau như con nước lũ
Cũng bởi hình em ta vẽ nhạt màu
Cũng bởi những lớp sơn dày đắp lên từng lớp từng lớp
Bức tranh đứng buồn như một dĩ vãng vắng xaCũng bởi đôi mắt em đậu trong lòng ta
Như trong cơn mơ con bướm xanh về trên viên sỏi trắng
Cũng bởi tiếng nhạc u hoài bài tình củ
Con bướm xanh bay vút vào khu rừng thông, không ánh mặt trời
Để lại một khoản màu, một dấu vết không tên
Cũng bởi tất cả có còn cũng đã mấtHay cũng bởi một lần ta hiện hữu, thế thôi.
CON THÚ KHÔNG TÊN
Rồi một ngày gío trời không nổi
Cửa linh hồn đóng kín một không gian
Bản tình ca như kinh gíao đường vở nhịp
Tôi về làm con thú trong 4 bức thành hiện sinh
Sa mạc cằn như đá cằn cháy nắng
Thế kỷ là dấu chân người trên cát
Con dã tràng dương đôi mắt nhìn bọt biển – nghĩ đến thời gian
Khoảng trống trong tôi như cỏi lòng tôi vở nát
Và linh hồn dương đôi mắt mù nhìn sóng biển --
Có phải tiếng thời gian?
KHÔNG MÀU
Tiếng em hát rơi dài trên sỏi đá
Lời trầm tư ngập lối vàng thu
Đường vũ trụ mây trời xanh hay trắng
Bước chân đi vũng nước vở mảnh trời cao
Trăm năm đếm được bao ngày tháng
Biển gọi ân tình mang sóng đổ bải xa
Trong ánh mắt nâu giử mãi lời không nói
Thầm gọi tên người vở nát dấu thời gian
Em vẫn hát nhạc lòng trên sỏi đá
Đường ta đi vũ trụ chợt mất màu
Trong đáy mắt nâu xin gửi lại lời ngày không nói
Để thời gian về thắp sáng mấy hàng cây
Ta phải đi buổi chiều mây xuống thấp
Trong giấc u hoài ,nghe tiếng nhạc vở mảnh thủy tinh
Đứng cao nghe sóng vổ
Gió hú gọi tên ai
Ta một ngày trắng tóc
Thời gian qua bao giờ ?
KINH CHIỀU
Trăm năm viên đá nổi
Để tình yêu trở về
Để con người thắp sáng
Linh hồn người có nhau
…
Trăm năm lá thu vàng
Gió về ngập đồng xanh
Chiều hong đôi mắt biếc
Tình em trên bước đi hoangEm dấu lòng trong tiếng hát
Chim xanh mang tơ trời trên cao
Dấu sương trên lối đá trải dài
Em trở về ướp sách hoa phượng hồng đôi môiEm hát lời tạ từ bónh tối
Trách tôi sao vô tình
Đám tàn ô nắng vở
Nụ cười dấu trong ánh mắt chợt sáng mùa xuânTôi ru ngày mình trong gió biễn
Đưa em về trên thịt da
Bải cát rộng thênh mang nổi nhớ
Sao em trách tôi mãi vô tình
TƯ MÃ
Hãy để thời gian khô trên từng dấu chân
Hãy để hai bàn tay khô với ngày tháng đợi chờ
Để tình yêu khô trên giấy úa vàng
Vì lời cáo lỗi tôi không bao giờ nói đượcTừ ánh nắng vàng, thời gian có đến
Từ bóng tối đời người, Thượng Đế đã đi qua
Trong khoảng trống, linh hồn thôi thể hiện
Trên đường về, tiếng vọng cuả không gianTừ giọt sương mai ngôn từ vở vụn
Ánh nắng trên thềm trí óc trống không
Ta ở lại như con nước tháng mười theo mưa từ lục điạ
Rửa sạch lòng người như nước về biển theo tiếng gọi đại dương.
TIẾNG VỌNG - ĐỜI NGƯỜI
Khoảng không gian đóng lại
Thượng Đế treo thân
Dấu linh hồn tháng hạ
Tên tuổi đời người đôm đốm đêm thu
Hạt sương mai gọi trời xanh trên ấy
Tay phủi bụi trần mấy kiếp đeo thân
Nhắm mắt lại để bóng tối trở về hiển hách
Bõ xác thân trên vũng nước đọng thời gian.
HOÁ THÂN
Từ tình yêu tôi trở về quá khứ
Theo dấu vết chân em buồn như lối ngỏ đợi chờ
Xin tháng ngày còn lại trong đôi mắt
Trên mái tóc huyền thơm ngát từ một quá khứ xa xôi
Xin bước chân em về như nhịp thở con tim, như trí óc ngất ngây bàng hoàng say đắm
Xin em gọi tên tôi một lần như ngày xưa ấy
Ngày xưa của em,cuả tôi,cuả thành phố chết lịm trong trí nhớ rã rời
Vì ngày mai tôi theo dòng sông về một thời gian khác
Một không gian khác
Không hề có em
Không hề có tôi
Chì có tiếng hát của gả mù trên sân khấu
Màu đèn đỏ của không gian – như trí nhớ
Màu đen của hiện hữu -- như vong thân
Tiếng hát đều đều -- như nhịp đập con tim
Và thời gian là mãi mãi những nhỏ giọt không cùng trong thung lũng trí thức
…..
Và ngày nào đó cửa đời người đóng lại
Tôi xin trả sự hiện hữu của mình cho Thượng Đế
Để tôi trở về với nguyên thủy
Làm một hạt nguyên tử không suy tư
Quên những lời thơ tôi viết hôm nay
Quên ngôn từ, sự hiểu biết và trí óc chập chờn ,
Trên những con sóng đê mê u ẩn
Xin tạ từ những người thân , những người không quen biết
Xin từ gỉa dòng sông chảy róc rách trong trí nhớ
Bài tình ca ai hát trên sóng nước ,
Đôi mắt em về như mang ngàn thu u ẩn
Và vỉnh viển trong đáy linh hồn tôi ,như tiếng chuông chùa vọng về từ con sông xanh của vũng tối
Xin trả lại ngàn kiếp như định mệnh
Xin ngày tình yêu, xanh như lá mới, dịu dàng như nắng chiều trên thềm nhà củ
Xin đem tất cả đan thành tấm thảm
Trải trên mảnh đất cằn, ru giấc ngủ tôi đã quên tôi.
TƯ - MÃ
___________________________________________________
Được phép trích dịch, xử dụng .Với điều kiện có ghi chú xuất xứ.